-1.jpg%3F2026-05-27T08%253A58%253A44.888Z&w=3840&q=100)
VUA LÝ THÁNH TÔNG (1023 - 1072)
Lý Thánh Tông huý là Nhật Tôn, là con trưởng của vua Lý Thái Tông. Năm 1028, được phong làm Đông cung Thái tử. Khi Lý Thái Tông băng hà, ông lên ngôi báu, ở ngôi 17 năm (1054 - 1072).
Lý Thánh Tông là vị vua sáng, có tinh thần tự lập, tự cường, đặt quốc hiệu Đại Việt với mong ước xây dựng một nước Việt hùng mạnh. Sử sách chép ông là vị vua khéo kế thừa, thực lòng thương dân, trọng việc làm ruộng, thương kẻ bị hình, vỗ về người ở xa, an ủi người gần, hậu lễ dưỡng liêm, tôn sùng đạo học, định rõ chế độ, văn sự thi hành mau chóng bên trong, phía Nam bình Chiêm, phía Bắc đánh Tống, uy vũ hiển hách bên ngoài.
Năm 1070, nhận rõ vai trò quan trọng của Nho giáo đối với việc củng cố và xây dựng một quốc gia độc lập tự chủ, vua Lý Thánh Tông đã cho xây dựng Văn Miếu. Sự kiện này được Nhà sử học Ngô Sĩ Liên ghi trong Đại Việt sử ký toàn thư: “Mùa thu tháng 8 dựng Văn Miếu, đắp tượng Khổng Tử, Chu công và Tứ phối, vẽ tượng Thất thập nhị hiền, bốn mùa cúng tế. Hoàng thái tử đến học ở đây”.
Với học vấn uyên thâm và am hiểu âm luật, vua Lý Thánh Tông đẩy mạnh giao lưu văn hóa. Nhờ tinh thần cởi mở của ông, Đại Việt đã xuất hiện một tầng lớp trí thức bác ái, hòa hợp cả về tôn giáo và chính trị.
Trong lịch sử Việt Nam, vua Lý Thánh Tông được đánh giá là bậc vua hiền. Ông mất năm 1072, thọ 50 tuổi.
Tượng thờ vua Lý Thánh Tông đặt tại tầng trên nhà Hậu đường khu Thái học của Di tích Văn Miếu - Quốc Tử Giám. Tượng được làm bằng đồng, đều do nghệ nhân đúc đồng làng Ngũ Xã, Hà Nội đúc năm 2003. Tượng cao 1,4m, nặng chừng một tấn.